vui cười nhí nhố
. Đánh rơi mất tập bản đồ duy nhất, họ bị lạc đường. Đang trong tình thế tuyệt vọng, bỗng họ nhặt được một tấm bản đồ khác, cả đoàn mừng rú lên. Sau một hồi lâu đối chiếu la bàn và sử dụng hàng loạt máy móc định vị phức tạp, giáo sư trưởng đoàn reo lên:
- A! Thấy rồi, mọi người có nhận ra đỉnh núi cao nhất mờ mờ đằng kia không!
- Đám người đồng thanh reo lên: Có chứ! Định hướng được rồi ư?
- Theo như tấm bản đồ này thì chúng ta đang ở trên đỉnh ngọn núi đó!
- Robinhood oai vệ bước ra, đặt trái táo lên đầu người giữ bia, lùi ra xa 50 m, giương cung... Phập... Trái táo bị mũi tên xuyên qua. Anh ta vỗ ngực nói: "I am Robinhood!".
- Hậu Nghệ cười khẩy, anh ta để một quả chanh lên đầu người kia, lùi xa 100 m và nhẹ nhàng lẩy cung cho mũi tên xuyên thủng quả chanh. Anh ta cao giọng: "I am Hau Nghe".
- Trọng Thủy để người giữ bia đội trái chanh cùng mũi tên của Hậu Nghệ đứng đó. Anh ta nhảy lên ngựa phi ra xa một dặm (1,6 km) và đột ngột quay phắt lại bắn luôn một phát...
- Cung trường nổ bùng lên tiếng hò reo tán thưởng vì một mũi tên đã cắm ngập vào đốc tên của thần tiễn Trung Quốc. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Trọng Thủy khi anh này từ từ tụt xuống ngựa, giọng khàn đặc: "I... am... s... o... r... r... y..."
- Tất cả quay lại nhìn người giữ bia: Anh ta loạng choạng rồi đổ kềnh xuống đất. Trên người, tên cắm dày đặc như bộ lông nhím...
Một quán quân thể thao bị ốm, bác sĩ bảo:
- Anh sốt cao quá!
- Bao nhiêu thưa bác sĩ?
- 41 độ.
- Thế kỷ lục thế giới là bao nhiêu?
Một ông lão từng là cua
-rơ chạy đua khoe với các cua
-rơ cháu chắt về thời vàng son oanh liệt của mình:
- Ta còn nhớ hồi còn trẻ, ta đã chạy bộ 50 cây số để cho cái thằng cướp người tình ta một cái bợp tai.
- Thế sau đó, ông cũng lại chạy bộ về à?
- Không! Ta về bằng... xe cứu thương
Sau mấy trận thua liên tiếp, trong một buổi họp, huấn luyện viên sau khi phê bình các cầu thủ kết luận:
- Cả cái sân rộng lớn như vậy các anh đều bao quát hết được. Thậm chí chỗ nào đặt máy quay của truyền hình, máy chụp ảnh của nhà báo, các anh đều biết để tạo dáng lên tivi cho đẹp mặt. Vậy mà chỉ có mỗi cầu môn đối phương nằm ở đâu mà không ai trong các anh xác định được chính xác là thế nào?
Diêm Vương gặp Ngọc Hoàng đề nghị tiến hành một trận đấu bóng đá giữa đội tuyển Thiên Đường và Địa Ngục. Ngọc Hoàng cười mát:
- Làm sao đội của nhà ngươi có thể địch nổi đội của ta? Những ngôi sao sân cỏ lừng danh nhất thế giới sau khi qua đời đều được lên thiên đường.
- Diêm Vương mỉm cười: Chẳng hề gì! Bởi lẽ có bao nhiêu trọng tài, âm phủ của chúng tôi đều nắm được cả.
Một cầu thủ đi khám bác sĩ sau khi bị chấn thương vùng mặt.
- Bác sĩ phán: Mắt anh thoái hoá rồi! Có thể chuyển sang dạng mắt lé.
- Vận động viên kêu lên: Chúa ơi! Lé mắt! Thế là sự nghiệp bóng đá của tôi tiêu tùng rồi.
- Không, chưa! Anh vẫn có thể làm trọng tài được.
Một nữ vận động viên đua xe đạp vượt đèn đỏ. Viên cảnh sát phải thổi mấy hồi còi, cô mới chịu dừng lại.
- Anh công an nghiêm khắc hỏi: Cô có nghe thấy tiếng còi không?
- Nữ vận động viên đáp: Có! Nhưng tôi cứ ngỡ đó là hiệu còi xuất phát.
Đội bơi lội tỉnh nọ vừa đi thi đấu về, huấn luyện viên long trọng phát biểu:
- Tuy chúng tôi không đạt một thắng lợi nào, nhưng thay vào đó không ai bị chết đuối và điều đó đã là thành công lắm rồi!
Tên trộm lẻn vào nhà dắt chiếc xe @ mới cứng ra cửa, chợt nghe tiếng ông chủ nhà thét lên: Việt vị! việt vị rồi! Tiếc quá!...
- Tên trộm máu mê bóng đá không kìm được bật lên tiếng cãi: Việt vị đâu mà việt vị nào?
- Ông chủ nhà không buồn để ý đến tiếng ai vừa nói, vẫn dán mắt vào màn hình chăm chú và ra giọng cá cược: Được rồi, nếu không phải là việt vị, tôi sẽ mất cho anh cái @!
- !!!
Sau hiệp một, huấn luyện viên tập trung các cầu thủ trong phòng thay quần áo, ông tỏ ra lúng túng và bắt đầu nói: “Các bạn yêu quý, các bạn có thể cho tôi là người mê tín, nhưng quả thực với kết quả 13
-0 ở hiệp một như thế này, tôi bắt đầu nghi ngờ không hiểu chúng ta có thắng được không?”.
Huấn luyện viên an ủi người học trò bại trận của mình:
- Dù sao thì ở hiệp 3 cậu cũng làm cho đối phương sợ hết hồn.
- ???
- Vì anh ta tưởng đã đấm chết cậu.
Một cựu vô địch môn chạy việt dã khoe với con cháu về thời vàng son oanh liệt của mình:
- Hồi còn trẻ, ta đã chạy nước rút 50 cây số để cho cái thằng xúc phạm người tình của ta một bợp tai.
- Rồi sau đó ông lại chạy "nước rút" về à?
- Ta cũng không nhớ! Chỉ biết rằng khi tỉnh lại, ta đã thấy mình ở trong bệnh viện rồi.
Tác giả bài viết: billiardseller
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Lý Thế Vinh - giám đốc mê Billiards
Tay cơ Lương Chí Dũng đánh bại “Thầy phù thuỷ” Reyes
Luật chơi Pool 9 - ball rút gọn
Phận gái với nghiệp cầm cơ
Dương Kim Ngọc Vân “Con nhà tông...”
Luật thi đấu Pool 8 - Ball
Luật thi đấu pool 15 bi xoay vòng
Dương Thúy Vi - Gương mặt mới của làng billiards nữ
Vì sao carom 3 băng Việt Nam chưa hoàn thành chỉ tiêu tại 2 giải thế giới ?
Lịch sử môn Snooker